Mình vẫn không thể quên được cảnh Louis Hofmann đứng một mình trong mưa, ánh mắt đầy tuyệt vọng và bí ẩn. Diễn xuất của anh ấy quá xuất sắc, từng biểu cảm nhỏ đều khiến người xem cảm nhận được nỗi đau và sự giằng xé nội tâm của nhân vật. Mình tin rằng đây là một trong những phân cảnh đắt giá nhất phim, nơi mà sự im lặng lại nói lên nhiều hơn cả ngàn lời thoại. Các bạn thấy thế nào? Có cảnh nào hay chi tiết nào trong phim khiến các bạn xem xong vẫn ám ảnh mãi không? 🤔